Child Safe Tourism

February 14, 2014

Chuyến đi Du lịch An toàn với Trẻ em

Bài đăng của khách – Aarti Kapoor, Giám đốc Chương trình Dự án Tuổi thơ – Chương trình Phòng ngừa.

Bạn biết rõ tình huống. Bạn tới một nơi mới mẻ, cho dù là một làng quê hẻo lánh hay đô thị sầm uất, và bất chợt bạn thấy những đứa trẻ. Chúng tự tin tiếp cận bạn, đôi khi theo một nhóm, rao bán kẹo cao su hay trái cây hoặc đơn giản là chìa ra một chiếc cốc nhựa để xin tiền. Rất khó chịu khi thấy sự đeo bám dai dẳng của chúng cùng lúc với việc thấy chúng nghèo đói. Rất khó để biết phải làm thế nào trong tình huống này, đặc biệt khi bạn không có sự chuẩn bị trước. Bản thân tôi cũng đã rơi vào tình huống như thế nhiều lần.

Dự án Tuổi thơ – Chương trình Phòng ngừa áp dụng phương thức Du lịch An toàn với Trẻ em vào phòng chống bóc lột tình dục trẻ em trong hoạt động du lịch và lữ hành. Là Giám đốc Chương trình, tôi cảm thấy được đặc ân khi có cơ hội làm việc vì một tương lai tốt đẹp hơn cho trẻ em. Chuyến đi Du lịch An toàn với Trẻ em của riêng tôi là một chuyến đi kết hợp giữa đam mê du lịch cá nhân cũng như học hỏi không ngừng trong nghề nghiệp bảo vệ trẻ em. Trường hợp sau đây là một ví dụ tóm tắt của chuyến đi.

Vài năm, trước trong khi đi du lịch ở Châu Á, tôi và bạn đồng hành quyết định thuê lạc đà để cưỡi và nghỉ đêm trong sa mạc. Chúng tôi đi qua một ngôi làng hẻo lánh để gặp gỡ và chào hỏi người dân. Người hướng dẫn khuyên chúng tôi mang kẹo cho trẻ em ở đó. Nhưng chúng tôi lại mang ít đồ chơi nho nhỏ vì nghĩ rằng thế thì tốt hơn cho răng của chúng.

Chúng tôi đi cùng với hai người hướng dẫn và lạc đà của họ. Sau vài tiếng đi đường, ngôi làng hiện ra trước mắt – một vài cái lều nhỏ vây quanh một cái lớn. trông nó bé nhỏ và tĩnh lặng. Khi chúng tôi tới gần ngôi làng thì một tốp lớn các trẻ em chạy ùa về phía chúng tôi. Chúng tôi xuống khỏi lạc đà và hướng dẫn viên cột chúng lại. Lũ trẻ hân hoan chạy đến chỗ chúng tôi và bắt tay mà không chút ngại ngùng và bắt đầu tò mò chạm vào quần áo của chúng tôi trong khi lớn tiếng gọi và nhìn chằm chặp vào chúng tôi một cách thích thú. Tôi lập tức cảm thấy bất tiện, khi lũ trẻ càng ngày càng náo nhiệt, thi nhau thu hút sự chú ý. Chúng đông đến nỗi tôi bị vây quanh. Một bé gái thọc tay vào túi tôi và đứa khác thì giật mạnh vòng tay và vòng chân của tôi. Đứa thứ ba kéo ống quần tôi lên để xem cái xiềng mắt cá chân tôi mới mua trong thành phố. Ngay lập tức, chúng hỏi xin tiền, vòng tay, vòng chân của tôi. Chúng tôi thở phào khi thấy một vài phụ nữ trong làng hớt hải chạy tới chỗ chúng tôi, hy vọng rằng họ sẽ quát nạt đám trẻ đã gặp chúng tôi trước đó. Nhưng như để chúng tôi thêm nản, họ dừng lại, nhìn xem và khích lệ đám trẻ con tiếp tục. Tôi cảm thấy thất vọng toàn tập.

Đó chính là lúc nảy ra ý tưởng. Rõ rằng là đã có rất nhiều Khánh du lịch đến ngôi làng này trước đây và lũ trẻ đã bị tác động mạnh. Trẻ em và người lớn ở đây bắt đầu thấy Khánh du lịch như là những người phát quà, cho dù là tiền bạc, đồ trang sức hay bất cứ vật dụng gì họ đồng ý cho đi.

Không thể kiểm soát tình hình, chúng tôi bắt đầu cảm thấy bực bội và thất vọng. Chúng tôi lúng túng giao túi quà cho người hướng dẫn viên, hy vọng anh ta có thể giải quyết tốt hơn với rừng cánh tay, khuôn mặt và lời cầu khẩn kia. Lũ trẻ chạy về phía anh ta và bắt đầu giật chỗ quà khỏi tay anh ấy. Đột nhiên có một đứa trẻ bị đẩy lên trên và nó chụp lấy cả cái túi. Ngay lập tức một người phụ nữ túm lấy nó, giật cái túi khỏi tay nó rồi quay lại chạy như bay vào trong làng. Chúng tôi ngây ra nhìn cô ta, không tin vào mắt mình cho tới khi cô ta biến vào trong một túp lều, kéo theo một vài đứa trẻ đằng sau, để lại một đám bụi mù mịt. Chúng tôi đứng như trời trồng. Những phụ nữ còn lại lẩm bẩm vài từ và lũ trẻ bắt đầu tản đi. Cho dù chúng tôi chỉ ở đó khoảng hơn 30 phút, trải nghiệm này đã để lại tác động sâu sắc trong tôi.

Nguy cơ đối với những bé gái và bé trai này, cũng như cộng đồng họ là hiển hiện. Cho dù đa số Khánh du lịch rất trân trọng và lịch sự, vẫn luôn có những kẻ lợi dụng tình hình này. Khi còn nhỏ, mẹ tôi thường truyền dạy rằng, quan niệm không nhận quà từ người lạ là cơ chế tự bảo vệ mình, bao gồm cả khỏi bị xâm hại tình dục. Vậy những gì tôi đã làm liệu có khuyến khích trẻ nhận quà của tôi? Tôi đã chà đạp lên những quy tắc văn hóa nào và liệu thói quen mới có lợi cho lũ trẻ không? Chắc chắn có cách khác để giúp cho tiền bạc của Khánh du lịch có thể hỗ trợ lũ trẻ một cách bền vững, hơn là để chúng rơi vào nguy cơ bị xâm hại ngày càng tăng, bao gồm cả xâm hại tình dục, qua việc khuyến khích chúng tin vào người lạ. Rõ ràng ngôi làng đó, với tư cách là một cộng đồng, cần tham gia tích cực hơn.

Tôi gợi ý với hướng dẫn viên là sau này không nên khuyến khích trực tiếp cho quà lũ trẻ mà thay vào đó giao cho ủy ban hay một tổ chức tương tự nào đó trong làng. Những món quà đó có thể trao cho trường học, bệnh xá hay các cơ sở hạ tầng dành cho trẻ em của làng mà họ thấy phù hợp. Họ thích ý tưởng đó ngay lập tức, nhận thấy rằng nó có thể tác động tốt hơn đến ngôi làng. Tôi nhận thấy mối quan ngại sâu sắc của những hướng dẫn viên đối với lũ trẻ và ngôi làng đó. Tận mắt họ nhìn thấy cảnh tượng này thường xuyên nhưng không biết phải làm gì. Họ cam kết sẽ trao đổi với cả các nhà điều hành tour và trưởng làng về điều đó.

Với cương vị là Khánh du lịch lữ hành, được hiểu biết sâu sắc về cuộc sống của những người khác là một đặc ân. Khi cộng đồng Khánh du lịch toàn cầu đạt tới con số 1 tỷ người, chúng ta có vai trò quan trọng để đảm bảo rằng tác động mà chúng ta, thậm chí là một cá nhân, càng tích cực càng tốt, cho những cộng đồng đón tiếp chúng ta. Hãy tham gia chuyến đi của chúng tôi và cam kết trở thành Khánh du lịch An toàn với Trẻ em ngay hôm nay.