Child Safe Tourism

September 27, 2011

Khách du lịch và ngành công nghiệp bóc lột trẻ em

Bưu điện Bangkok, Thái Lan – 27/9/ 2011

Khách du lịch, lữ hành và những người xa xứ tại Thái Lan biết rõ cảnh nghèo của trẻ em. Một bé gái 6 tuổi đang ngồi gọn gàng trên một chiếc chiếu, bôi son môi màu đỏ tươi, cùng với một phụ nữ ngồi cạnh; đang xin tiền. Một bé trai 12 tuổi, đang bán kẹo cao su vào lúc 11h đêm tại một khu giải trí dành cho người lớn. Cậu bé gây ấn tượng với bạn bằng nụ cười xấc láo.

Trong khoảnh khắc gây mủi lòng như thế này thì bạn muốn giúp đỡ vì cảm giác thương hại lẫn khó xử nói cho bạn biết có điều gì đó không ổn. Cuối cùng, bạn có thể chọn cách cho họ một vài đồng xu. Dù bạn làm gì đi chăng nữa, trong bạn luôn còn lại cảm giác không thoải mái là mình vẫn chưa thực sự tạo nên một sự khác biệt nào để giúp đỡ cho cuộc sống của đứa trẻ không may này. Bây giờ hãy thêm một khía cạnh khác vào suy nghĩ này nhé, điều gì sẽ xảy ra nếu người kế tiếp mà những đứa trẻ này tiếp cận muốn một điều gì đó để đổi lại 50 Bạt (baht)? Nhân dịp Ngày Du lịch Thế giới này, tôi mong mỏi bạn dành một giây lát để suy nghĩ về ý nghĩa của du lịch đối với những đứa trẻ của chúng ta và làm thế nào chúng ta có thể giữ an toàn cho trẻ. Ngành công nghiệp du lịch của Thái Lan tiếp tục phát triển mặc cho suy thoái kinh tế toàn cầu. Trong năm 2010, Vùng đất của những nụ cười này đã chào đón 16 triệu lượt khách tới thăm và Chính quyền Du lịch Thái Lan đặt mục tiêu chào đón thêm 19,5 triệu lượt khách vào năm 2012 để tạo ra doanh thu kết hợp là 1,2 tỉ Bạt từ du lịch trong nước và quốc tế. Rõ ràng là ngành du lịch tiếp tục là động lực ở Thái Lan và phải được quản lý một cách thận trọng về các tác động xã hội, bao gồm tác động đối với trẻ em.

Khi ngành công nghiệp du lịch bùng nổ, cơ hội bóc lột trẻ em có tiềm năng phát triển nếu không chịu sự kiểm soát. Chính phủ Thái Lan cũng đã phối hợp tốt với các cơ quan hành pháp quốc tế để quản lý những kẻ chuyên phạm tội xâm hại tình dục trẻ em. Thái Lan đã đạt được một số bước tiến và tiến bộ rõ ràng trong lĩnh vực phòng chống nạn bóc lột tình dục trẻ em trong thập kỷ qua. Tuy nhiên, các trường hợp tiếp tục được xác định ở đất nước này và các nước láng giềng. Những địa điểm thu hút khách du lịch khổng lồ như Pattaya và Phuket, không chỉ kéo du khách mà còn cả những trẻ em dễ bị tổn thương tới. Khi du lịch tiếp tục phát triển nhanh chóng, chúng ta không được cho phép bản thân trở nên tự mãn.

Trẻ em và thanh thiếu niên sống và làm việc trên đường phố đặc biệt có nguy cơ vì các em thu hút sự chú ý của khách du lịch và đô la của họ tốt hơn so với bất kỳ ai. Làm thế nào để chúng ta có thể làm cho môi trường du lịch ít rủi ro hơn đối với những trẻ em này? Những nỗ lực tuyệt vời từ phía Chính phủ, các tổ chức phi chính phủ, các tổ chức liên chính phủ (IGOS) và khu vực tư nhân đã nâng cao nhận thức và trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp trong ngành công nghiệp dịch vụ này. Đây là nơi cần phải kêu gọi vai trò của khách du lịch cá nhân. Du lịch an toàn đối với trẻ em là cách mà các khách lữ hành cá nhân có thể trở thành một phần trong giải pháp cho vấn đề này. Chúng ta phải đảm bảo làm cho môi trường du lịch có khả năng bảo vệ và an toàn đối với trẻ em dễ bị tổn thương. Hành động của bạn có thể làm tăng hay giảm nguy cơ tồn tại xung quanh những đứa trẻ này như thế nào? Như vậy thì vai trò của khách du lịch là gì?

Trước hết, chúng ta cần phải kéo trẻ em ra khỏi đường phố. Một cách có thể sử dụng là làm giảm những động lực về tiền tệ vẫn giữ các em trên đường phố, hoặc làm việc trong những hoàn cảnh nguy hiểm tại những vùng ngoại vi của ngành công nghiệp du lịch. Điều gây tranh cãi là liệu việc cho một đứa trẻ ăn xin hoặc một người xin ăn bế theo một đứa trẻ một ít tiền có làm cho đứa trẻ đó tiếp tục sống trên đường phố như vậy hay không. Có lẽ thay vào đó, tốt hơn cả là nên đóng góp nhiều hơn cho một tổ chức từ thiện hoạt động vì trẻ em đường phố ở địa phương? Đối với nhà hàng nào mà cho phép bé gái bán hoa hồng trong khuôn viên nhà hàng vào ban đêm trong khi người giám hộ cô bé đang chờ bên ngoài thì có lẽ đã đến lúc bạn cần nói chuyện với người chủ nhà hàng. Thay vì cho phép loại hình bóc lột trẻ em này tồn tại thì nhà hàng này có thể đóng góp một ít trong khoản lợi nhuận của mình hoặc đặt một hòm quyên tiền từ thiện cho một tổ chức hoạt động vì trẻ em có uy tín để đảm bảo rằng những trẻ em như thế này có thể được tới trường. Thậm chí tốt hơn nữa là các nhà hàng có thể tạo các cơ hội việc làm cho những sinh viên tốt nghiệp từ các trường dạy nghề chuyên đào tạo những em từng là thanh thiếu niên đường phố cho ngành công nghiệp khách sạn. Có rất nhiều doanh nghiệp đã làm như vậy. Hãy hỗ trợ họ.

Làm tình nguyện viên cho các tổ chức địa phương có thể là một ý tốt. Tuy nhiên, khách lữ hành cần phải rất cẩn thận không để bị cuốn vào bất kỳ kế hoạch nào mà làm cho trẻ em trở thành lý do thu hút khách du lịch. Sự gia tăng của hình thức ‘du lịch trại trẻ mồ côi’ là một xu hướng đáng lo ngại. Những tổ chức có uy tín muốn tuyển tình nguyện viên thì tối thiểu cần có thủ tục rà soát nghiêm ngặt và có các chính sách bảo vệ trẻ em rõ ràng và công khai, phù hợp với các tiêu chuẩn chung. Trẻ em có quyền sống trong một môi trường ổn định và an toàn, tốt nhất là trong gia đình để trẻ phát triển và đạt được tiềm năng của mình.

Cuối cùng và không kém phần quan trọng, hãy ý thức và giáo dục bản thân. Hãy giữ số điện thoại đường dây nóng cảnh sát du lịch và bảo vệ trẻ em trên điện thoại của bạn. Bằng cách cảnh giác và trình báo những lo ngại liên quan đến bảo vệ trẻ em, thực hiện các cuộc trò chuyện về sự an toàn của trẻ em với các khách sạn và nhà hàng, và lựa chọn những dịch vụ du lịch ủng hộ những tiếp xúc an toàn đối với trẻ em, bạn có thể dễ dàng là một phần trong việc xây dựng một ngành công nghiệp du lịch đạo đức hơn ở Thái Lan. Thái Lan có quá nhiều trải nghiệm tuyệt vời dành cho khách lữ hành và những người xa xứ hồi hương. Chúng ta hãy làm việc cùng nhau để có những đóng góp tích cực, lâu dài cho thế hệ tương lai với du lịch an toàn cho trẻ em.

Aarti Kapoor